đừng nói lời từ giã làm gì cho mắc mệt ….

hSRHN7a.jpg

 

Chẳng phải một đêm mà xuân bỏ ta đi

Chỉ là xuân thích quá, cuốn theo mùa bụi bay

 

Ta tự hỏi:

Mình đã làm gì sai ?

Thèm như đứa trẻ …

Nhè cho hết ngày dài

 

Con đường đâu biết đúng sai

Xuân đâu chọn ngã

Ta đâu chờ được yêu

Đâu cần gió báo liêu xiêu

 

Nguyện cầu được chết giữa chiều mưa xuân!

Advertisements

Khước từ

il_340x270.588521737_ogpj.jpg

Mẹ ơi ngoài này

Người ta không thích cười

Người ta chỉ muốn có miếng ăn mỗi ngày

Người ta thích đánh nhau đến vỡ máu

Ngươi ta cần người khác, quỵ luỵ dưới chân mình

Người ta thèm được nếm mùi vĩnh cửu

( Thứ mùi tanh tưởi, chẳng hề có trên đời )

 

Người ta là người ta

Con cũng là người ta

Mẹ cũng là người ta

Nhưng chúng mình đã bước qua

Khỏi đoạn nhau đỏ hoét

Chúng ta – con & mẹ – giờ là người ta

Mẹ ơi ngoài này

Phủ đầy băng giá

Vệt nhau trên người mẹ

Có còn dấu thân con

Hay đã mỏi mòn,

Con có được về lại

Trong mỗi nhịp bước sai

Đạo đức đồ


Thế zới này đã bối rối lắm rồi

Đừng bắt tất cả thấy ta đang loay hoay

Loài người này thiên thu đã mệt mỏi

Đừng khơi gọi thêm nữa suy tư nhọc nhằn

Mặt đất này sinh ra vốn bất cần

Đừng đắp thêm những điều khiếm khuyết

Dưới bầu trời sinh nhuốm màu bạo liệt

Xin ta đừng trút thêm những đớn đau

Thế zới ồn ào

Dòng thở ngược xuôi

Dù có thế nào

Hãy yên yên đấy

Mình là của NHAU


Thời gian thích bào mòn

Con in chân mình miệt mài giữa thế gian

Thời gian thích xoá tan

Những dấu chân bé từng in trên người mẹ

Có tệ hại lắm không

Khi ta chẳng thể nào liên quan ?

Có nên mở rượu mừng

Cho kịp lúc hai ta được đứt lìa ?

Giữ chặt nhau có khi tắc nhịp thở.

Lúc chia lìa hẳn đã dễ dàng chưa ?
Thời gian dù điên dại

Chỉ là để bước qua 

Nhau & Không Nhau

vườn đi hoang

 

8taby5.jpg

Đâu có ai cho mượn khu vườn

Chỉ mảnh đất hoang hoải

Cỏ mọc lên từng ngày

Thưa rồi lại dày

Bước lưu đày thành mầm cây cổ thụ

Đi qua nắng qua mưa

Càng xoắn rối um tùm

Đâu ai nỡ cầm phản phạt hết vườn

Có ai dám châm ngòi thiêu lá cỏ

Cứ đi trườn bò

Dưới những mùa bối rối

Chỉ để được than khóc

Suốt những tháng năm – ngày

Người ta bận thở dài

Đâu ai buồn bỏ sức

Đốn những cây si hận

Người ta vốn bất cần

Quên trồng những yêu thương

Cổ thụ dài một đường

Che đời ta tăm tối

Ta mù lối

Ta ngục tù

Rồi luỵ mình bùng sáng

Tiếng thở đậm màu than

Cho rục nát rục tan

Bao mầm yêu rực rỡ

Ngớ mắt nhìn rán chiều

Nụ cười buồn chan chứa

Chờ hôm nay

Chờ hôm nữa

Và nhiều hôm sau nữa

Đất hết mặn mùi, xin trồng lại yêu thương

P/S:

Em có nhớ từng ghé qua khu vườn ?

Cầm trái chín của một lần ký ức

Nếu còn đủ tươi vui

Gieo giùm anh tiếng nhớ …

Nơi em nói: Địa đàng.

 

 

 

 

 

 

Quệnh

Ở sát na vũ trụ làm nên ta

Là hư không

Ta lửng lơ qua lại

giữa những

Không màu

Không sắc

Không cảm

Không tên

Ta schẳng là ta

Ta chẳng phải nhập nhằng

chọn bước đi sai đúng

Ta chẳng cần hạnh phúc

hay ôm hận thiên thu

Đâu cần kiếm tìm

ảo tưởng khuất chân mây

.

.

.

Ta ở đó

Ta ở đây

Sát na này

Ta đã lỡ dịp

… được ngừng sinh ra

Là lá la

Hát vui đi mà

Về lại u linh vẫn còn …

… xa

… xa

… xa