Bầy ong

Ngã mong rụng rời

Của những màu tơ rối

Ngã là đồng loại

Ngã từ chối làm gì, những dấu vết vốn thuở hồng hoang

Có kịp trang hoàng

Giữ dòng sống bao dung

Khi cơm cháo luôn là điều bất cưỡng ?

Thánh ca

Thà hờn dỗi cuộc đời

Nên ngoảnh mặt quay đi

Một lần ôi vội vã

Bỏ lại hết cặn bã

Xáo từng cơn từng cơn
Đã nhiều hơn một lần

Cần giấu mình nép bước

Thà để quên căn cước

Trên một dặm đường dài

Uốn quanh rồi uốn xanh

Thà cuộn trong mưa gió

Chân hất thảm bụi bay

Cơn say đâu mềm thế

Để không được dỗi hờn

Sợ cảm ơn cảm ơn
Ngoảnh mặt đi

Ngoảnh mặt rồi

Tiếc chi?

Tồ

2288340962_8ca3b8d95d.jpg

Xin lỗi em!

Anh đã bỏ quên bài thơ

Ở bên bờ có nhiều con cá chết

Quên giữ nhịp giữ vần

Trên con đường có thép nở hoa

Anh vô ý làm rơi dấu hỏi ngã

Lúc đón gió qua gờ hồ thuỷ điện

Cũng để rơi vài dấu chấm phẩy

Lúc đứng bên đường xem ta đánh ta

Trăm mùa về, lòng đâu dám nở hoa

Mùa đang rãnh khuấy bợn cơn bồn chồn

Há há. Vui như loz!

Nhèo

behind_that_door_by_blue_a-d356is3.jpg

Nhiều ngày em không đến

… để chữ Buồn được vuốt ve em

Buồn run rẩy

Vì sợ quên làm em sầu não

Buồn điên đảo

Cố đào hết mồ, chỉ thấy đất khô

Buồn xô

Buồn đẩy

Cho ngày nghiêng ngã

Mong nơi đó em còn được chóng chếnh

Để Buồn đây không thênh thang rục rữa

Buồn chỉ muốn đến nhà em gõ cửa

Em ơi, đừng, Buồn không chết đâu em!

Vệ sinh


Ai phơi hạt mưa phía bếp đang nồng

Em nhớ hong cốc trà

Bằng chiếc lá đầu tiên ?

Ta ngã nghiêng

Ngắm mùa đông sắp đến

Chập choạng thuốc tàn

Chớm đỏ chớm xanh

Mành cựa mùi tro

Canh bện màu giờ

Mắt tròn chưa chín mọng

Trái yên bình em treo